BƯỚC CHÂN ĐẦU TIÊN TRÊN CON ĐƯỜNG GIÁC NGỘ
Tôi là Duy Tân, sẽ là người đồng hành với các đọc giả trong những bài viết sắp tới của website. Trước khi nói nhiều về những trải nghiệm tu tập, tôi sẽ khái quát lại về bản thân mình, để các bạn biết tôi là ai, nguồn gốc từ đâu mà ra.
1. Tuổi thơ tò mò
Tôi bắt đầu đến với Đạo Phật từ rất sớm, từ khi còn là một em nhỏ tiểu học. Ngày đó dường như xã hội mình ngăn trở tôn giáo nhiều dữ lắm. Tôi nhớ lúc đó nhà có mấy cuốn kinh cất kỹ dữ lắm, nhưng óc tò mò của tuổi thơ khiến tôi tấy mấy tay chân mà hay mang ra để đọc.
Hồi đó tôi phải chờ cả nhà đi vắng, hoặc trốn trong một góc không có ai chỉ để mở quyển sách ra mà đọc, lúc đó tôi đọc cuốn sách luật nhân quả mà sợ tái xanh mặt mày, hễ mình làm cái gì thì kiếp sau của mình phải gánh chịu cái đó, và khối óc trẻ thơ của tôi luôn bâng khuâng lấy ba điều:
Một là, khi nào thì tôi bước vào kiếp sau?
Hai là, nếu làm gì cũng có tội thì sống trên đời để làm gì nữa?
Ba là, ai sẽ ngồi ghi chép lại những điều mình làm mà biết để trị tội mình đây?
Nhưng cũng vì đầu óc vẫn còn trẻ thơ nên tôi lại sớm quên luôn những điều mà mình nghĩ, nhưng thỉnh thoảng tôi lại thấy người này hay người kia gieo điều ác như sách Luật nhân quả đã cảnh báo. Vậy là tôi nhắc nhở họ, nhưng mẹ lại vì vậy mà rầy la tôi, thật là chẳng hiểu nổi cách mà người lớn nhìn đời.
Tôi không hiểu nổi Luật nhân quả vận hành như thế nào, nhưng tôi cảm nhận được mọi vật dường như cũng biết đau. Và khi tôi ở đủ lâu để làm quen với một vật gì thì tôi đều xem nó như bạn tâm giao, hễ đã tâm giao thì tôi không muốn nó rời mình, vậy là tôi mang theo cả đống đồ linh tinh, và tôi hay bị ăn đòn vì điều đó.
Tôi hay quan sát cách mà người lớn, làm việc rồi bắt chước theo, ngày đó nhà có nhiều thằn lằn, mỗi lần như vậy thì người lớn hay thắt dây thun bắn con thằn lằn rơi xuống, trong nhà có con mèo vàng thấy vậy bay tới đớp đi liền.
Ngày đó, tôi bắt chước theo, bắn rơi con thằn lằn, nhưng con mèo chỉ đến và nhìn tôi, xác con thằn lằn vẫn nằm ở đó. Vậy là nỗi ám ảnh đó theo tôi một thời gian rất dài.
Lớn hơn một chút nữa tôi bắt đầu biết xem truyền hình, tôi thấy nhiều người trong phim ngồi thiền trên hòn đá cao, rồi họ bắt đầu bay lượn trên không gian, tay chưởng ra đủ loại màu sắc, hoặc là biến mất rồi dịch chuyển sang một nơi khác hoặc là hô biến ra đủ loại thức ăn, vậy là tôi đam mê thần thông quyền phép như chân lý đời mình.
Dường như những sự xét đoán tôn giáo đã giảm nhiều khi tôi lớn hơn chút nữa, gia đình bắt đầu dẫn tôi đi chùa, tôi thích thú khi thấy một bức tượng mặt đầy râu ria, chân trần và vác theo một chiếc dép. Tôi có đọc một đoạn kinh thiền của người vác dép đó, đoạn ông ấy đánh người hỏi đạo 3 cây, lúc đó tôi đọc, nhưng không hiểu nguyên cớ là gì.
2. Thiếu niên phá phách
Năm học lớp 9, tôi tham gia vào đội tuyển học sinh giỏi sinh học, chuyên về mảng thí nghiệm thực hành. Ban đầu tôi sợ việc giết chóc lắm, rồi tôi được dạy cách để giết một loài vật, lần đầu thì tôi sợ lắm, lần sau thì quen tay, dần dần tôi thích thú việc mổ xẻ loài ếch để làm tiêu bản.
Rồi trong một lần thí nghiệm, việc hủy tủy thất bại, con ếch vùng ra khỏi bàn mổ, cây kim dùng để chọc tủy ếch rơi thẳng đứng ghim vào ngón chân tôi, một giọt máu bắn ra và ngay chính lúc đó tôi biết được muôn vật đều có nỗi đau như mình, và rồi tôi biết sợ việc giết chóc.
Những năm cấp ba, việc học của tôi bắt đầu sa sút, tôi bắt đầu đắm chìm vào tình yêu và ảo tưởng, rồi nghiện game online, tôi chán ghét việc học và chán ghét gia đình mình. Dường như mỗi tuần ba tôi đều phải nghe những lời phàn nàn của các thầy về tôi.
Vậy là tôi chơi trội, thay vì học bài thì tôi mua sách về đọc, Đắc Nhân Tâm là quyển sách đầu tiên, rồi đến Giết Con Chim Nhại, Nhà giả kim, Bí mật của may mắn, Sự im lặng của bầy cừu,... đọc đọc và đọc. Và cuộc đời tôi bắt đầu đổi thay. Sự cố chấp về một tình yêu ảo tưởng của tuổi trẻ sụp đổ, và hiện thực đời sống bắt đầu trở nên rõ ràng hơn.
Tôi nhớ một buổi chiều khi trở về từ trường cấp ba, mọi thứ dường như đứng lặn, những suy nghĩ lan man trong đầu biến mất, giống như một người đang mơ màng rồi bừng tỉnh, tôi cảm thấy trong đầu mình chỉ còn một khoảng không, tôi chạy tới với chị của mình rồi nói “Chắc em sắp chết rồi, em sợ quá, em không còn cảm thấy gì hết”. Vậy là chị tôi cũng sợ lây theo thằng em. Đó là lần đầu tôi nhìn thấy được suy nghĩ.
3. Dấn thân vào đạo Phật
Năm tôi vào đại học, tôi tưởng tượng nhiều lắm, tôi ước mơ mình sẽ trở thành một người thành công, giàu có, quyền lực, nhưng tôi đâu biết cách quản lý đồng tiền đâu. Khi nào nhà gửi tiền lên thì tôi mua trước mấy mươi gói mì để đó, rồi phung phí đóng tiền kia, vậy là thường xuyên rơi vào sự thiếu thốn.
Tôi hay đói đến mức xanh xao cả người, sự đói khát này do chính tôi mà thành, nhưng tôi đổ lỗi và hận thù những người xung quanh mặc dù chẳng ai làm gì tổn hại đến tôi. Cũng vì bản thân đã từng bước qua giai đoạn đó nên tôi cũng phần nào hiểu cảm giác đói khát hận thù của loài ngạ quỷ là gì.
Năm đại dịch tới, tôi về lại quê mình, việc làm mỗi ngày của tôi là đọc sách, viết lách và ngồi thiền. Trong những lúc vào định, tôi thấy con thằn lằn mà tôi sợ, rồi nó bò lên tay tôi, sau đó là một bầy cá sấu vây quanh, nhìn chằm chằm như sắp xé xác tôi ra.
Và tôi vẫn ngồi đó, rất lâu, rất lâu chỉ để đối diện với những điều mà tôi sợ hãi, những sai lầm mà tôi đã gây ra. Từng việc đến và đi, tôi không phản kháng, không trốn tránh, không xét đoán. Chỉ ngồi im và quan sát, vậy là những ray rứt trong lòng dần được xóa tan. Những đau khổ trong tâm lý được an định.
Sau khi dịch bệnh dần ổn định, tôi tiếp tục con đường học vấn, lần này với một tâm lý đã cởi sạch niềm đau, tôi gặp được những người minh triết nhất trong cuộc đời, đạo sư, giảng viên, giám đốc, bạn tu... những người thật sự đi trên con đường giải thoát. Rồi trong một giấc chiêm bao, tôi sực tỉnh giấc, và một sự thấy biết rõ ràng đã diễn ra.
Tôi thấy rõ và làm chủ được cảm xúc, suy nghĩ của mình. Trong hết thảy toàn bộ cuộc đời mình, đó thật sự là lần đầu tiên mà tôi biết mình đã bước chân vào con đường của Đạo Phật.
Trao đổi
Đăng nhập để cùng trao đổi.
Chưa có tài khoản? Mời bạn tham gia ngay, chỉ cần để lại email và vài dòng về bạn.
Chưa có trao đổi nào
Bạn có thể là người mở đầu.
Xin đọc qua quy ước trao đổi trước khi viết.